• Sunday, 5th Dec 2021

Cuộc chiến bạc bẽo của nước Pháp chống lại các phần tử thánh chiến ở Sahel 

Trực thăng hai động cơ của quân đội Pháp lao đi với vận tốc nhanh ở cao độ tầm thấp trên vùng đồng bằng khô cằn Sahel, các khẩu súng máy gắn bên hông trực thăng chĩa xuống mặt đất. Đây là một vùng đất trải dài trên một khu vực vô cùng rộng lớn, chúng chỉ bị cắt khúc bởi những cây keo và những đàn dê mà thỉnh thoảng bị tiếng gầm trực thăng bay tới. Trực thăng đang trên đường từ căn cứ quân sự của Pháp ở Gao, miền trung Mali, đến Ménaka, ngay trung tâm của khu vực nơi cuộc nổi dậy thánh chiến năm ngoái đã giết chết khoảng 4.800 người.

Nhiệm vụ bất khả thi nhưng cần thiết

(Economist) - Trực thăng hai động cơ của quân đội Pháp lao đi với vận tốc nhanh ở cao độ tầm thấp trên vùng đồng bằng khô cằn Sahel, các khẩu súng máy gắn bên hông trực thăng chĩa xuống mặt đất. Đây là một vùng đất trải dài trên một khu vực vô cùng rộng lớn, chúng chỉ bị cắt khúc bởi những cây keo và những đàn dê mà thỉnh thoảng bị tiếng gầm trực thăng bay tới. Trực thăng đang trên đường từ căn cứ quân sự của Pháp ở Gao, miền trung Mali, đến Ménaka, ngay trung tâm của khu vực nơi cuộc nổi dậy thánh chiến năm ngoái đã giết chết khoảng 4.800 người.

Bị nhuốm màu gỉ sét từ cát, căn cứ tiền phương của Pháp tại Ménaka là tổ hợp những căn lều mới được xây dựng và vỏ containers chuyển đổi công dụng. Dưới cái nắng gay gắt của một buổi sáng tháng 11, những người lính nhảy dù và biệt kích xếp hàng để gặp gỡ Bộ trưởng Quốc phòng Pháp Florence Parly, từ Paris đến thăm. Các binh sĩ vừa tiến hành chiến dịch mang mật danh Bourrasque chống lại nhóm chiến binh thánh chiến Nhà nước Hồi giáo Đại sa mạc Sahara (ISGS) tại đồng bằng và thung lũng của vùng Liptako.

Trong vòng một tháng, cánh quân được tập hợp từ Pháp, Niger và Mali, với sự hỗ trợ bởi các lực lượng đặc biệt và tác chiến dựa vào nguồn tin tình báo của Pháp và Mỹ, họ theo dõi các chiến binh thánh chiến. Nhiệt độ cao làm không khí bên trong những chiếc xe thiết giáp có lúc trở nên rất ngột ngạt. Lốp xe thường xuyên bị nổ, và cát bay vào thợ máy gây cản trở hoạt động sửa chữa. Tuy nhiên họ vẫn tiêu diệt được hàng chục phiến  quân nổi dậy và thu giữ vũ khí, xe máy, nhiên liệu và thực phẩm của chúng. Cuộc chiến đã rất "khốc liệt", một đại úy chỉ huy đơn vị tác chiến nói, với "các cuộc chạm trán kịch liệt" ở cự ly gần trên mặt đất, thường là vào ban đêm. "Chúng tôi ngủ bất cứ khi chúng tôi có thể."

Chính phủ Pháp lần đầu tiên điều động quân đội vào năm 2013 để ngăn chặn cuộc tiến công của các chiến binh thánh chiến nhằm vào thủ đô Bamako của Mali. Hiện nay, cánh quân này có  5.100 binh sĩ đồn trú tại Sahel, như một phần của sứ mệnh chống khủng bố mang tên Chiến dịch Barkhane, mà Tổng thống Emmanuel Macron năm nay đã tăng viện. Không một quốc gia châu Âu nào ngoại trừ Pháp đóng góp bất cứ điều gì thậm chí như quân số cho các hoạt động quân sự ở Sahel, ngay cả cho một hoạt động gìn giữ hòa bình song song của Liên hợp quốc. Trong khi đó lực lượng gì giữ hòa bình hiện có 13.600 binh sĩ, trong đó có khoảng 350 lính Đức, sẽ sớm được gia nhập bởi 250 lính Anh.

Tuy nhiên, hầu hết các hoạt động tác chiến đều đến tay các lực lượng do Pháp dẫn đầu. Những chiến dịch này, giữa cái nóng và cát cuồn cuộn, kiệt sức và mạo hiểm luôn thường trực. Năm ngoái, tổng thống Macron đã mô tả đây là cuộc chiến "tàn nhẫn và đầy đau đớn" và là năm chết chóc nhất của khu vực. Người Pháp đã mất 13 binh sĩ tinh nhuệ trong một vụ rơi máy bay trực thăng vào ban đêm tại khu vực "ngã ba biên giới" giữa Mali, Niger và Burkina Faso. Căn cứ của Pháp ở Gao là căn cứ lớn nhất của Barkhane, bị tấn công bằng xe bom. Quân đội Niger và Mali đã mất rất nhiều binh sĩ trong các cuộc tấn công khủng bố. Trên khắp Sahel, ước tính có khoảng 4 triệu người đã phải rời bỏ nhà cửa.

Vào tháng Một, tổng thống Macron đã tổ chức một hội nghị thượng đỉnh tại thị trấn Pau của Pháp với các nhà lãnh đạo của 5 quốc gia vùng Sahel (Burkina Faso, Chad, Mali, Mauritania và Niger). Giữa những cáo buộc về chủ nghĩa thực dân kiểu mới, Tổng thống Pháp một phần tìm kiếm sự tái xác nhận từ các nhà lãnh đạo khu vực rằng họ thực sự muốn quân đội Pháp ở lại. Nhưng ý tưởng cũng là để chia sẻ gánh nặng an ninh, cả bằng cách tuyển mộ những người châu Âu để giúp đỡ và thúc đẩy quân đội trong khu vực tự mình có thể thực hiện công việc tốt hơn.

Điều này đã mang lại một số thành công. Tại Ménaka và Gao, lực lượng đặc biệt Estonia đã tham gia chiến dịch Bourrasque cùng với biệt kích Pháp, như một phần của lực lượng đặc nhiệm chung mới, Takuba. Họ đã phối hợp tốt với nhau, một biệt kích người Estonia nói. Lực lượng đặc biệt của Séc và Thụy Điển sẽ sớm đến. Những lực lượng như vậy, theo giải thích của một lính biệt kích Pháp, chúng hoạt động một cách kín đáo cùng với các lực lượng chính quy của Malian, để dân làng có thể nhìn thấy quân đội đất nước họ đang làm việc. Đây là một phần của kế hoạch rộng lớn hơn nhằm cải thiện sự tự tin và an ninh của địa phương. Người Anh và người Đan Mạch giúp cung cấp đường bay. Trong thời gian chiến dịch Bourrasque , binh lính Pháp đã làm việc với các đơn vị từ Niger và Mali, một hình thức đào tạo tại chỗ diễn ra tốt hơn mong đợi, một sĩ quan Pháp cho biết.

Tuy nhiên, đối với tất cả những dấu hiệu đáng mừng này, người Pháp đang mắc kẹt trong một cuộc chiến bất khả kháng. Trên xe máy và xe bán tải, quân nổi dậy thoắt ẩn thoắt hiện và rong ruổi du mục . Chúng tự tồn tại bằng cách buôn bán súng và ma túy, và có biệt tài biến mất vào bụi rậm. Trên khắp phía bắc của Mali, chúng vẫn giữ vững tầm ảnh hưởng. Những thành công về mặt chiến thuật ở một khu vực này có thể đẩy các phần tử thánh chiến sang khu vực khác. Tướng Conruyt cho biết, mục đích hoạt động là quấy rối và làm suy yếu chúng để “tạo thế cân bằng có lợi cho đồng minh của chúng ta”. Trong một bài báo gần đây, Michael Shurkin (một khoa học gia cao cấp chính trị) của RAND, một tổ chức tư vấn ở Washington, đã đưa ra gợi ý cho Pháp “không khao khát… đánh bại các chiến binh thánh chiến”.

Bà Parly nhấn mạnh rằng “Pháp không còn đơn độc”. Tuy nhiên, Sahel không phải là ưu tiên của ai khác, bất chấp những nỗ lực của Pháp để thuyết phục đồng minh  rằng sự ổn định của khu vực ảnh hưởng trực tiếp đến châu Âu. Người Pháp sẽ không được cảm ơn vì đã ở lại, nhưng cũng không được thu dọn đồ đạc. Dưới thời Joe Biden, Mỹ vẫn sẽ phải chịu áp lực rút nhân sự khỏi châu Phi. Charles Kupchan thuộc Hội đồng Quan hệ Đối ngoại ở Washington nói: “Điểm mấu chốt là người Pháp thực sự ở ngoài kia tại điểm nóng (của thế giới). "Khi nước Mỹ đang tìm cách giảm tải gánh nặng thì có một đối tác sẵn sàng chịu trách nhiệm đương đầu với khó khăn mang tính quyết định thế thôi!."

Vào tháng tới, tổng thống Macron, người hiện đã đưa các binh sĩ tuần tra chống khủng bố trên khắp các đường phố ở Pháp, sẽ có mặt. Ông có thể quyết định rút một số quân về nước. Bà Parly nói: “Mục tiêu” đang dần dần chuyển thành vai trò hỗ trợ hơn là chiến đấu nơi tiền tuyến. ” Nhưng hiện tại, dù muốn hay không, Pháp vẫn đang mắc kẹt ở đó. Như bà Parly nói, "Đây là một công việc lâu dài."

 

-Scribes, dịch.

3 Bình luận

Kéo dài các trận chiến chưa bao giờ là điều tốt, nhất là khi ở thế bị động

Muginn

2020-11-16 21:32:46

Để xem tài xoay sở của chính phủ Pháp ra sao :V

Ty

2020-11-16 21:42:07

Giống như cách xoay sở với corona Vũ Hán chắc cười không

Muginn

2020-11-16 21:44:07

Để lại bình luận