• Thursday, 20th Jan 2022

Hayward: 5 cách Đại dịch Coronavirus giúp củng cố sức mạnh cho chủ nghĩa độc tài trên toàn thế giới

Đại dịch corona virus đã tạo ra lợi ích không thể phủ nhận cho chủ nghĩa độc tài. Tự do cá nhân và quyền tự chủ đang bị thu hẹp dần trên khắp thế giới.

JOSEPH PREZIOSO / AFP qua Getty Images

(Breitbart) - Chế độ Trung Quốc chuyên chế đang trỗi dậy dưới tư cách là cường quốc thống trị thế giới, không hề phải trả cái giá nào khi làm lây lan dịch bệnh, trong khi Hoa Kỳ và các đồng minh của họ đang phải suy nghĩ nghiêm túc về tự do kinh tế, tự do ngôn luận và các thành lũy khác nhằm chống lại sự kiểm soát độc tài.

Dưới đây là 5 cách mà đại dịch corona virus đã thúc đẩy sự phát triển của chủ nghĩa độc tài trên toàn thế giới:

1. Việc gia tăng quyền lực của Trung Quốc

“Đại sứ Trung Quốc tại Burundi, Zhao Jiang Ping (T), và Bộ trưởng Bộ Y tế Burundi Thadee Ndikumana (P), ký trước khi phát biểu trước các nhà báo về 500.000 liều vắc xin Sinopharm được tặng của Trung Quốc tại một buổi lễ ở thủ đô kinh tế Bujumbura vào ngày 14 tháng 10 , Năm 2021. (TCHANDROU NITANGA/AFP via Getty Images).”

Trung Quốc nổi lên từ đại dịch với ảnh hưởng trên phương diện địa chính trị nhiều hơn bao giờ hết. Bắc Kinh đã sử dụng “ngoại giao vaccine” để chiếm lấy sự ảnh hưởng đến các quốc gia đang phát triển bằng cách tặng hàng triệu liều vaccine với hiệu quả đầy nghi vấn của họ.

Thiệt hại kinh tế đáng kinh ngạc do virus coronavirus gây ra cho các quốc gia khác dường như đã đẩy nhanh thời gian biểu của Trung Quốc để trở thành cường quốc kinh tế thống trị trên thế giới, mặc dù có những nhà phân tích tin rằng các báo cáo kinh tế sai lệch một cách có căn cứ của Bắc Kinh đã che giấu những điểm yếu trong hệ thống, thứ có thể sẽ gây ra thiệt hại về sau đối với sự tăng trưởng nhanh chóng của nước này, chẳng hạn như hệ thống bất động sản bất ổn và hệ thống mạng lưới cấp điện chập chờn.

Hiện tại, Trung Quốc đang có ảnh hưởng lớn hơn so với năm 2019 và ngày càng có nhiều người Mỹ nhận thức được mối nguy hiểm. Trung Quốc không ngừng sử dụng ảnh hưởng của mình để tấn công chủ nghĩa tư bản và nền dân chủ, coi chủ nghĩa độc tài như một mô hình ưu việt để đối phó với các cuộc khủng hoảng như đại dịch cúm Tàu. Việc chính phủ Hoa Kỳ bị cho là đã thất bại trong việc khống chế dịch bệnh mà Trung Quốc tự cho có thể nhanh chóng kiểm soát được, đã trở thành chủ đề của các bài báo ca ngợi chính quyền trên phương tiện truyền thông nhà nước Trung Quốc.

Trung Quốc đang ráo riết sử dụng ảnh hưởng kinh tế và chính trị của mình để truyền bá tư tưởng độc tài “chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc” trên toàn thế giới đến những nước đang phát triển.

Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI) của Trung Quốc đang chiếm lĩnh các nước thuộc “thế giới thứ ba” với khoản nợ cho các ngân hàng Trung Quốc và sự đổ xô hàng loạt công nhân Trung Quốc vào các quốc gia đó, những người mà luôn nhận được phần lớn việc làm do các chương trình cơ sở hạ tầng BRI tạo ra. Hỗ trợ kỹ thuật và quân sự của Trung Quốc luôn đi kèm với các chương trình truyền bá tư tưởng, được tiến hành ngày càng nhiều tại các khu vực học viện, nơi mà Trung Quốc đang tiến hành xây dựng các kế hoạch ở các quốc gia đang phát triển.

Có rất ít cách để một chương trình đã được dàn dựng sẵn có thể thúc đẩy tự do và dân chủ thay vì tuân chủ nghĩa độc tài ở các nước đang phát triển. Sinh viên trao đổi ở Hoa Kỳ có rất ít khả năng được nghe về một cuộc tranh luận sôi nổi về chủ đề dân chủ và chủ nghĩa tư bản.

2. Các sắc lệnh và phong tỏa

“Những người biểu tình tập hợp chống lại các quy định về vaccinevà các hạn chế liên quan đến coronavirus vào ngày 19 tháng 12 năm 2021, tại Nuremberg, Đức. (Leonhard Simon/Getty Images).”

Ngay cả khi không các có ảnh hưởng xấu của Cộng sản Trung Quốc, thế giới phương Tây cũng đang ngày càng quen dần với các sắc lệnh độc tài từ các hạn chế của chính phủ dưới danh nghĩa kiểm soát dịch bệnh. Rất khó để phân biệt những hạn chế phù hợp của các chính phủ, khi họ có thể ra lệnh cho công dân của mình đi tiêm ngừa và trừng phạt họ nghiêm khắc nếu không tuân thủ.

Phần lớn hình phạt đang được thực hiện bởi các công ty hợp tác về mặt chính trị, một xu hướng mang đầy những rắc rối sâu sắc về sử dụng sức mạnh “riêng tư” để lách qua các giới hạn pháp lý của chính phủ. Một thế hệ trước, những tập đoàn khổng lồ độc ác là những kẻ phản diện trong văn hóa đại chúng; ngày nay, công chúng Mỹ hiền lành chấp nhận các tập đoàn khổng lồ như những người thực thi ý chí của Đảng cầm quyền. Những thử nghiệm trước đây với việc sử dụng các tập đoàn được kiểm soát về mặt chính trị nhằm thúc đẩy thực hiện các chỉ thị mang tính chính trị đã có một kết thúc không mấy gì là tốt đẹp.

Việc thực thi các sắc lệnh về vaccine chắc chắn sẽ dẫn đến việc mở rộng quy mô giám sát của chính phủ. Tuần này, một đề xuất đã được đưa ra về việc cấy các vi mạch “hộ chiếu vaccine” vào người để theo dõi tình trạng tiêm chủng của họ, một ý tưởng đã từng được giới thiệu trong nội dung của những câu chuyện khoa học viễn tưởng rùng rợn cách đây vài năm. Hệ thống nhận dạng khuôn mặt để thực thi cách ly cũng đã được thử nghiệm.

Một số hình thức hệ thống giám sát điện tử dường như là không thể tránh khỏi, để thuận tiện cho việc giám sát quan liêu - và một khi nó đã được áp dụng, sẽ có mọi lý do để tin rằng nó sẽ được mở rộng tiến xa hơn chỉ là việc tuân thủ về vaccine corona virus, dần tiến hóa thành một thứ giống như “hệ thống tín dụng xã hội” của Trung Quốc.

Mọi người đang phát hiện ra “hộ chiếu vaccine” của họ hết hạn nhanh hơn nhiều so với dự đoán của mình, tạo ra một vòng tuần hoàn cho việc giám sát và tuân thủ vô tận khi họ đi tiêm mũi nhắc lại và việc cập nhật giấy tờ. Nếu không có những giấy tờ đó, “người chưa được tiêm chủng” – một thuật ngữ sẽ sớm dùng để chỉ những người đã tiêm hai mũi vaccine, nhưng chưa tiêm mũi thứ 3 – sẽ không được phép bước vào các cơ sở công cộng.

“Nói một cách đơn giản, nếu bạn vẫn không tiêm vaccine, thì thời gian của bạn đã hết. Nếu bạn muốn sống một cuộc sống thoải mái để làm những điều bạn yêu thích, bạn phải được tiêm phòng,” thị trưởng Chicago Lori Lightfoot gây chấn động hôm thứ Ba khi thông báo rằng bằng chứng về việc tiêm phòng sẽ được yêu cầu kiểm tra để vào các quán bar, nhà hàng, trung tâm thể dục và địa điểm giải trí. Đây là ngôn ngữ của chủ nghĩa độc tài, không phải chủ nghĩa cộng hòa.

“Thị trưởng Chicago Lori Lightfoot rời buổi lễ thăng chức và tốt nghiệp của Sở Cảnh sát Chicago vào ngày 20 tháng 10 năm 2021 tại Chicago, Illinois. (Scott Olson/Getty Images).”

Cảm thấy ghê tởm vì các đợt phong tỏa có thể xảy ra ở Mỹ, nhưng chúng vẫn chưa là gì nếu đem so với các hệ thống trụ sở cảnh sát ảo được cài đặt bởi các quốc gia có vẻ ngoài tự do như Úc và New Zealand, và được hoàn chỉnh với “các trại cách ly.”

Các cuộc biểu tình lớn chống lại các biện pháp khắc nghiệt đối với virus corona đã nổ ra trên khắp châu Âu vào tháng 11, và ngay cả những xã hội có tính tuân thủ cao như Hàn Quốc cũng đang trở nên khó chịu với các sự hạn chế đặt ra liên tục trên danh nghĩa chống lại sự bùng phát virus.

Các đợt phong tỏa đã gây ra những thiệt hại vô cùng lớn về thể chất và tinh thần cho người dân, và có những nghiên cứu chứng minh rằng các nhóm cộng đồng mà Cánh tả tuyên bố là quan tâm nhất là những người chịu thiệt hại nhiều nhất. Tác động tiêu cực của việc phong tỏa đối với trẻ em là đặc biệt đáng lo ngại, vì tác động toàn diện vẫn chưa được đo lường.

Từ quan điểm nhìn nhận quyền lực độc tài đang gia tăng, tác động văn hóa và tâm lý đáng lo ngại nhất của các đợt phong tỏa là sự gia tăng của “tầng lớp máy tính xách tay” - những người có thể làm việc tại nhà vĩnh viễn, giải quyết mọi nhu cầu thể chất của họ bằng dịch vụ giao hàng tận nơi và cảm thấy không mấy hào hứng với việc tiếp xúc xã hội trực tiếp.

Đây là một dân số đã chín muồi cho sự thống trị. Phần lớn những người thuộc tầng lớp này mong muốn một mức độ kiểm soát và bảo mật có thể cảm nhận rõ nét mà chỉ các chế độ độc tài mới có thể cung cấp. Nó đặt rất ít giá trị vào các quyền tự do, thứ sẽ mất đi khi các xã hội phương Tây dần từ bỏ chế độ chính phủ đại diện hạn chế. Nói một cách thẳng thắn, một tỷ lệ đáng thất vọng từ những người thuộc “tầng lớp máy tính xách tay” không thực sự muốn các đợt phong tỏa kết thúc, chưa bao giờ.

3. Kiểm duyệt và kiểm soát ngôn luận

Đại dịch đã thúc đẩy xu hướng kiểm soát lời nói và kiểm duyệt vốn đã quá rõ rệt vào đầu năm 2020. Người dân trên khắp thế giới phương Tây hiện đã quen dần với các đợt kiểm duyệt chống lại những ý tưởng mà Đảng cầm quyền và các đồng minh doanh nghiệp của họ thấy không đồng tình.

Các nhóm nhân quyền ghi nhận sự gia tăng của các biện pháp kiểm soát ngôn luận và cấm tụ tập tự do được coi là biện pháp chống lại virus corona trong hai năm qua. Trong một số trường hợp, cưỡng chế chết người đã được sử dụng để ngăn chặn lời nói bị coi là mang tính “đe dọa đến sức khỏe cộng đồng.” Các chế độ độc tài nhận thấy virus cúm Tàu là một lý do rất hữu ích để dập tắt các cuộc biểu tình và các cuộc kêu gọi chính trị đối lập.

Những gã khổng lồ truyền thông xã hội đã tuyên chiến với “thông tin sai lệch” – thứ mà họ xác định một cách có chọn lọc theo ý họ, theo sở thích chính trị của họ, trước khi khai trừ bằng công cụ kiểm duyệt hạng nặng. Bằng cách nào đó, các lệnh cấm, “kiểm tra sự thực (Fact-check)” và cảnh báo nội dung dường như không bao giờ thỏa mãn mục tiêu của cánh tả.

Những hạn chế mới được chào đón bằng sự chấp nhận mệt mỏi - hoặc tiếng vỗ tay như sấm, từ những kẻ thù của những người im lặng – còn hơn là một tràn những sự phẫn nộ có nguyên tắc. Một ngoại lệ hiếm hoi đã xảy ra trong tháng này, khi Twitter cập nhật các chính sách “chống thông tin sai lệch” để bao gồm thêm lệnh cấm lên những “tuyên bố sai lệch hoặc gây hiểu lầm rằng những người đã tiêm vaccine có thể lây lan hoặc truyền virus cho những người chưa được tiêm chủng” – một điều hoàn toàn đúng và được khoa học tuyên bố là chính xác, nhưng có chút rắc rối về mặt chính trị. Twitter đã phản ứng với sự phản đối kịch liệt của công chúng bằng cách nói rằng quy tắc mới là một lỗi do sơ xuất đánh máy và sẽ không được thực thi.

Lịch sử đã không thể cung cấp một ví dụ về một cuộc đàn áp đối với “thông tin sai lệch” mà nó không từng trở nên chính trị hóa và độc đoán về bản chất. Bộ máy kiểm duyệt Internet khổng lồ của Trung Quốc bắt đầu như một cuộc thập tự chinh chống lại thông tin sai lệch và “tin giả.”

Đảng Cộng sản Trung Quốc vẫn biện minh cho việc kiểm soát lời nói đàn áp của họ là một nỗ lực để kiểm soát thông tin sai lệch - và họ rất muốn các công ty Big Tech của Mỹ đi theo sự dẫn dắt của mình.

4. Đàn áp và bịt miệng

“Ảnh chụp từ trên không của các sĩ quan cảnh sát tuần tra bãi biển Ipanema trong thời gian đóng cửa các bãi biển theo một nghị định của thành phố nhằm hạn chế sự lây lan của coronavirus Trung Quốc vào ngày 21 tháng 3 năm 2021, ở Rio de Janeiro, Brazil. (Buda Mendes/Getty Images).”

Những năm đại dịch đã chứng kiến ​​sự gia tăng rõ rệt việc sử dụng các thủ đoạn áp bức đối với các nhà hoạt động và các chính trị gia đối lập của các chế độ chuyên quyền.

Các mô hình cách ly Corona virus nhanh chóng biến thành các cuộc đàn áp đối với những người bất đồng chính kiến. Các nền dân chủ hàng đầu đã bị tiêu diệt trong các trận chiến chống lại corona virus của riêng họ, vì vậy các chế độ độc tài đang có rất nhiều khoảng trống để đánh bại đối thủ của mình.

Chỉ trích các động thái phản ứng đối với corona virus dưới một chế độ như vậy đã trở thành một trong những con đường nhanh nhất dẫn đến việc bị bỏ tù. Việc buộc tội các đối thủ chính trị bởi vi phạm các quy tắc an toàn của corona virus đã trở thành một lý do phổ biến để tống giam họ.

Corona virus bùng phát khiến nhiều cuộc bầu cử trên khắp thế giới bị hủy bỏ hoặc hoãn lại. Đôi khi những sự chậm trễ này được hoan nghênh như một chính sách y tế đúng đắn, nhưng đôi khi chúng tỏ ra là một việc rất có lợi cho các chế độ độc tài.

“Các chính phủ trên khắp thế giới đã sử dụng những quyền lực bất thường để ngăn chặn cuộc khủng hoảng. Khi chúng ta bắt đầu trở lại bình thường, điều quan trọng là việc kiểm tra và cân bằng lại về quyền hành pháp cũng sẽ trở lại bình thường càng sớm càng tốt. Tuy nhiên, ở nhiều nơi, có những dấu hiệu đáng lo ngại rằng đại dịch qua đi sẽ để lại sau nó là sự thức tỉnh của chủ nghĩa độc tài và sự suy yếu của nhà nước pháp quyền,” cơ quan giám sát chống tham nhũng toàn cầu Tổ chức Minh bạch Quốc tế cảnh báo vào tháng 5 năm 2020.

Các nhóm nhân quyền khác phàn nàn về việc các chính phủ sử dụng quyền hạn khẩn cấp về đại dịch làm vũ khí nhắm mục tiêu chống lại các đối thủ chính trị và các nhóm thiểu số một cách không ngừng nghỉ. Virus corona ở Trung Quốc được cảnh sát chính phủ viện dẫn như một cái cớ để trục xuất các nhà báo nước ngoài và các nhà giám sát nhân quyền.

Một câu hỏi kéo dài đến năm 2022 là các chính phủ sẵn lòng cỡ nào, bao gồm cả Hoa Kỳ và Châu Âu, trong việc từ bỏ quyền lực ban bố tình trạng khẩn cấp về corona virus. BBC vào tháng 4 đã cảnh báo về “phản xạ dậm chân tại chỗ” của giới tinh hoa chính trị cấp cao, những người sử dụng các cuộc khủng hoảng như đại dịch để đòi quyền lực vượt hạn trong khi đồng thời khẳng định không có thời gian để tranh luận hoặc xem xét hiến pháp thích hợp. Những người đó có thể sẽ tỏ ra miễn cưỡng trong việc thừa nhận tình trạng khẩn cấp đã qua.

Một mối quan tâm liên quan là quyền lực khẩn cấp của corona virus sẽ được tái sử dụng bằng cách viện ra một danh sách vô tận về các cuộc khủng hoảng, mà giới tinh hoa sẽ nhấn mạnh là nghiêm trọng như corona virus của Trung Quốc. Ứng cử viên điển hình cho vụ này là biến đổi khí hậu - và thực sự, một số người quyền lực và có ảnh hưởng đã lập luận rằng biến đổi khí hậu xứng đáng là tình trạng khẩn cấp vĩnh viễn, trong đó các quyền lực được sử dụng để chống lại đại dịch trở thành công cụ thường trực trong tay các quan chức chính phủ.

5. Một cuộc tái thiết vĩ đại

“Chủ tịch COP26 Alok Sharma của Anh được hoan nghênh sau khi đưa ra phát biểu kết luận trong Hội nghị về biến đổi khí hậu của Liên hợp quốc COP26 tại Glasgow vào ngày 13 tháng 11 năm 2021. (PAUL ELLIS/AFP via Getty Images).”

Các chính trị gia cơ hội sẽ coi đại dịch là cơ hội vàng để áp đặt những gì họ mô tả một cách rộng rãi là “Sự tái lập vĩ đại.”

Các chi tiết cụ thể của những đề xuất này khác nhau, nhưng gần như tất cả chúng đều sẽ làm tăng đáng kể quyền lực, sự giàu có và sự tập trung quyền lực về tay chính phủ, với các sự cắt giảm tương ứng đối với quyền tự do cá nhân. Một thế giới “công bằng” hơn sẽ được tạo ra bằng cách trao cho một tầng lớp chính trị ưu tú các quyền lực lớn hơn để họ có thể phân chia lại chiến lợi phẩm cho mọi người.

Nói một cách đơn giản, “Great Reset” là về việc khởi động lại nền dân chủ với cốt lõi là độc tài - một tầm nhìn mới về “dân chủ” trong đó khả năng công dân không tuân theo các sắc lệnh của Nhà nước hoặc bỏ phiếu chống lại sự đồng thuận của các chuyên gia làm việc cho Nhà nước sẽ bị giảm đáng kể.

Các chương trình “kích cầu” khổng lồ và các chương trình hỗ trợ thất nghiệp kéo dài được áp dụng trong thời kỳ đại dịch có thể phát triển thành một hệ thống Thu nhập cơ bản chung (UBI). Một số chính trị gia và học giả không ngại đòi hỏi một sự cải tiến như vậy.

UBI là một khái niệm chuyên chế sâu sắc, trong đó Nhà nước trở thành “người sử dụng lao động” chính của toàn dân. Mọi người đều nhận được “lương” đảm bảo từ chính phủ, và sau đó có thể chọn tìm kiếm việc làm hiệu quả thực tế để tạo thêm thu nhập.

Một chính phủ cung cấp sinh kế cơ bản cho toàn bộ cử tri không có lý do gì để lo sợ rằng cử tri của mình sẽ phản đối mình, và chắc chắn sẽ không bao giờ phải lo lắng về bất kỳ nỗ lực nghiêm túc nào nhằm kiềm chế hoặc cắt giảm chi tiêu của chính phủ. Hãy yên tâm rằng đồng xu đầu tiên của tất cả các đề xuất cắt giảm chi tiêu trong tương lai sẽ được lấy từ các tấm séc của UBI – sẽ ngay lập tức tạo ra một đội quân nô lệ phản đối dữ dội mọi đề xuất cắt giảm chi tiêu.

Hơn nữa, những ảo mộng của những người ủng hộ UBI về việc loại bỏ nhà nước phúc lợi để ủng hộ các tờ séc “thu nhập” trong sạch và đơn giản, trên thực tế, sẽ dẫn đến một hệ thống UBI phình to bên cạnh tất cả các khoản chi tiêu xã hội hiện do chính phủ đảm nhận. Các chính phủ sẽ trở thành một kẻ độc tài khi họ phát triển đến quy mô khổng lồ vì đó là bản chất cố hữu, tích tụ quá nhiều quyền lực vào tay một số cá nhân và sự quản lý vi mô của “doanh nghiệp tư nhân” sẽ dần khiến cho các ý nghĩa trong sự kiểm soát của người dân đối với Nhà nước chỉ còn là những sự hư cấu.

Libertas thuộc HuginnNews biên dịch ; Huginn hiệu đính

0 Bình luận

Để lại bình luận